25 tuổi, cái tuổi đã đi quá nửa quãng đường của tuổi trẻ, đã bắt đầu thôi những nông nỗi và nóng vội của thời mới lớn… Ta thấy mình trưởng thành từ những điều nhỏ nhặt mà chính ta gom góp từ cuộc sống! Ta chẳng còn là một đứa học sinh cấp ba muốn vùng vẫy, muốn thoát ra khỏi những ràng buộc của gia đình. Ta cũng chẳng phải như những cô cậu sinh viên mới ra trường chập chững đi xin việc.25 tuổi, ừ thì ít nhiều ta đã trải qua những bon chen với đời, với người; ít nhiều thì ta cũng hiểu những gì ta cần và những kế hoạch cho tương lai!

25 tuổi, ta chẳng còn ham muốn những chuyến đi xa, mà chỉ muốn mỗi ngày sau khi mệt nhoài với công việc lại được quây quần với bên mâm cơm mẹ nấu, được kể lể bao nhiêu chuyện buồn chuyện vui với gia đình. Hình như ta dần định nghĩa được hai chữ “bình yên”…

25 tuổi, ta bắt đầu tìm lại những “tình bạn thực sự”! Có lẽ vì mãi đến lúc ta thấm thía cái xô bồ của cuộc sống, cái cách mà người ta nịnh nọt và lấy lòng nhau qua những tiếng cười có chút giả dối; ta mới chợt nhận ra ta thèm một người bạn thực sự đến nhường nào. Ta đang cố lục lọi trong dòng kí ức ngắn của mình! Ta nhớ mấy nhỏ bạn thân hồi cấp ba vẫn hay túm tụm sau giờ học để tán dóc, có lúc lại trầm ngâm chia sẻ cùng nhau bao nhiêu chuyện nối chuyện. Là chính ta lúc có trong tay không biết quý, giờ lại thấy tiếc rẻ đến vô cùng… Những gì còn lại, dù ít nhưng ta vẫn sẽ nắm giữ thật chặt. Ta dường như nhận ra rằng có những thứ giản đơn nhưng chẳng có gì đánh đổi được…

25 tuổi, ta vẫn chọn cho mình cuộc sống độc thân. Không hẳn là ta chưa tìm được cho mình một bờ vai vững chãi để tựa vào cả cuộc đời; nhưng đơn thuần chỉ là ta thấy mình chưa sẵn sàng cho một cuộc sống thuộc về “gia đình”. Ta vẫn còn khao khát những trải nghiệm, ta muốn cô gái trong ta trưởng thành hẳn như một người phụ nữ thực sự! 25 tuổi, độc thân vẫn tốt; sao ta lại cần phải cưới vội? Người ta nói thì sao chứ, miễn là ta thấy mình vẫn ổn với những gì ta lựa chọn. Cuộc sống của ta chứ đâu phải của họ. Miễn yêu thương là được, hạnh phúc là được.

Sống vì người khác ít đi thôi, ta phải sống vì bản thân trước đã.Ta thương cái chông chênh mà tuổi 25 đón nhận, ta hiểu cả sự nhạy cảm và những đấu tranh giữa “bồng bột tuổi trẻ” và “sự trưởng thành” trong nó. Nhưng rồi nhắm mắt một cái nó cũng lại sẽ trôi qua nhanh và trở thành kí ức. 25 tuổi, ta hãy thôi chán ghét bản thân mình vì những gì kém cỏi hơn người khác, những đam mê còn dang dở thì cố gắng thực hiện. Nếu mạnh mẽ được thì cứ mạnh mẽ! Cứ sống cho hết những nhiệt huyết tuổi trẻ nhé cô gái tuổi 25 của tôi….

 Guu.vn

 

Comments

comments